Nghĩ đến đây, Vân Diệp định tâm trở lại. Hắn nhìn nữ tử với đôi mắt đỏ hoe bên cạnh, khẽ mỉm cười dỗ dành: “Được rồi, đừng lo lắng nữa, vi huynh đây chẳng phải vẫn bình an vô sự sao?”
“...Thật sao?”
“Đương nhiên rồi!”
Vân Diệp vỗ ngực cam đoan, sau đó như sực nhớ ra liền vỗ trán một cái, cười nói: “Phải rồi, cứ mãi nói xấu ân sư sau lưng thật có phần bất kính với lão nhân gia ngài. Chi bằng đổi sang chuyện khác, để vi huynh kể cho muội nghe chuyện về đại sư huynh nhé!”




